Nhịp ngày ở đây bị kéo dãn ở cả hai đầu.
Nguyên nhân không nằm ở tính cách mà nằm ở quãng đi lại cộng với việc phải phục vụ nhiều nhịp khác nhau trong cùng một không gian.
Thời gian ra khỏi nhà được tính ngược từ chặng cuối
Một hành trình nhiều chặng thì giờ xuất phát không phải do người đi chọn mà do chuyến nối quyết định.
Chỉ cần lùi mười phút là lỡ một nhịp, và lỡ một nhịp thì trễ cả chuỗi. Nên buổi sáng bắt đầu sớm hơn mức cần thiết nếu chỉ tính quãng đường — đây là cái giá của việc di chuyển theo mạng lưới, đã nói ở chuyên mục về giao thông.
Đầu ngày có một lớp người đi làm rất sớm
Muốn phố sạch, hàng có sẵn và chỗ ăn mở cửa khi mọi người ra đường, thì phải có người tới đó trước.
Lớp công việc ấy bắt đầu trước cả nhịp chính, và nó là phần hầu như không ai nhìn thấy trong mô tả thường gặp về một đô thị bận rộn.
Buổi tối không kết thúc cùng lúc
Người về muộn vẫn cần mua đồ, ăn uống và giải quyết việc nhà.
Nên các dịch vụ kéo dài giờ mở để đón đúng lớp khách ấy. Việc phố còn sáng đèn khuya thường bị đọc là "thành phố không ngủ", trong khi nó chỉ là hệ quả của việc giờ tan làm trải ra rất rộng.
Vì sao nhiều chỗ mở gần như suốt
Ở mật độ này, ngay cả khung giờ vắng nhất cũng còn đủ người qua lại để một cửa hàng nhỏ sống được.
Đó là điều không đúng ở nơi thưa dân, nơi đóng cửa sớm là lựa chọn hợp lý. Cùng một quyết định kinh doanh cho hai kết quả trái ngược, chỉ vì mật độ khác nhau.
Mật độ làm cho dịch vụ đêm khả thi
Một chỗ mở khuya cần đủ khách để bù chi phí, và cần nhân sự về nhà được vào giờ đó.
Cả hai điều kiện đều dễ hơn khi người ở đông và khi hệ giao thông còn chạy muộn. Chúng củng cố lẫn nhau: có dịch vụ đêm vì có người đi lại đêm, và có người đi lại đêm vì có chỗ để tới.
Cuối tuần có hình dạng khác hẳn ngày thường
Dòng người đảo chiều: bớt đổ về khu làm việc, dồn về chỗ mua sắm, về phía đồi và phía bờ nước.
Chính vì thế những nơi yên tĩnh trong tuần lại đông vào cuối tuần, và ngược lại. Một mô tả về "chỗ này đông hay vắng" chỉ đúng nếu nói kèm là ngày nào.
Ngày lễ dồn dòng người vào vài điểm
Khi phần lớn mọi người cùng rảnh, số nơi có thể chứa họ không tăng theo.
Hệ quả là những dịp ấy đông hơn hẳn mức trung bình, và hệ thống vận hành ở gần giới hạn. Đây là cùng bài toán đỉnh tải đã thấy ở giao thông, chỉ trải trên đơn vị năm thay vì đơn vị ngày.
Ngủ ít không phải lựa chọn của ai cả
Nếu hai đầu ngày đều bị kéo dài thì phần bị ép lại nằm ở giữa.
Cần nói thẳng rằng đây là một cái giá thật chứ không phải nét đặc trưng đáng khen. Nó là hệ quả của cấu trúc, và nó rơi vào những người có quãng đi lại dài nhất — thường cũng là những người ở xa trung tâm nhất.
Nhiều nhịp chồng lên nhau trong cùng một khu
Một khu ở đây không phục vụ một lịch sinh hoạt duy nhất mà phục vụ nhiều lịch cùng lúc.
Người đi ca sớm, người làm giờ hành chính, người làm ca đêm, người học và người ở nhà cả ngày đều đi trên cùng một quãng phố và dùng cùng những cửa hàng. Vì thế không có khung giờ nào mà cả khu cùng nghỉ, và cũng không có khung giờ nào mà cả khu cùng hoạt động. Nhìn từ ngoài, điều đó trông như một thành phố lúc nào cũng bận; nhìn từ bên trong, đó chỉ là nhiều nhịp riêng lẻ tình cờ chồng lên nhau trên một mặt bằng quá hẹp để tách chúng ra.
Chỗ ở càng xa thì ngày càng dài
Đây là chỗ nối thẳng với trục của cả trang.
Vì đất gần trung tâm quá đắt, nhiều người ở xa hơn; vì ở xa hơn, ngày dài hơn. Mật độ không chỉ quy định hình dạng của toà nhà mà quy định luôn số giờ còn lại cho một người sau khi trừ đi việc đi và việc làm.
Điều bài này mô tả và điều nó không nói
Đây là kiểu hình chung, không phải mô tả cho từng người và cũng không phải nhận xét về lối sống.
Có rất nhiều người ở gần chỗ làm và có nhịp ngày bình thường như bất cứ đâu. Điều đáng giữ lại chỉ là: khi thấy một thành phố hoạt động muộn, hãy nghĩ tới quãng đường trước khi nghĩ tới tính cách.
Vì sao buổi sáng phải bắt đầu sớm hơn mức quãng đường đòi hỏi?
Vì hành trình nhiều chặng thì giờ xuất phát do chuyến nối quyết định; lùi mười phút là lỡ một nhịp và trễ cả chuỗi.
Vì sao nhiều chỗ mở gần như suốt ngày đêm?
Vì ở mật độ này, ngay cả khung giờ vắng nhất cũng còn đủ người qua lại để một cửa hàng nhỏ sống được.
Vì sao cùng một nơi lúc vắng lúc đông?
Vì dòng người đảo chiều giữa ngày thường và cuối tuần; mô tả đông hay vắng chỉ đúng khi nói kèm là ngày nào.
Ngày dài có phải nét đặc trưng đáng khen không?
Không. Đó là một cái giá thật, rơi nhiều nhất vào những người có quãng đi lại dài nhất.